|
Trong năm 2008, TPHCM đã đặt nền tảng xây dựng nếp sống văn minh đô thị nhưng kết quả ban đầu còn hạn chế. Năm 2009, TP tiếp tục thực hiện ước mơ “văn minh đô thị” với mong muốn tạo dấu ấn mới, bộ mặt mới. Để ước mơ này trở thành sự thật, chúng ta phải làm gì và bắt đầu từ đâu? Mời bạn đọc tham gia, đóng góp ý kiến.
Nhiều người muốn chứng tỏ mình là người theo kịp “thời đại” nhưng không đủ trình độ hoặc nhận thức quá dễ dãi nên vô tình trở thành những “hình nộm” khi ra đường, xuất hiện ở nơi công cộng.
|
|
Một người không mặc áo, chạy xe trên đường Bà Triệu huyện Hóc Môn TPHCM. |
Môi trường xã hội là nơi phô bày bộ mặt văn minh mà mọi người đều góp tay vào “bức tranh” ấy. Những thanh niên nam nữ đèo nhau trên những chiếc xe gắn máy đắt tiền, sành điệu, diện những bộ quần áo “hàng hiệu” trị giá hàng trăm USD, thậm chí cả ngàn USD... nhưng khi nhìn lại thì... “người không ra người, quần áo không ra quần áo” .
Nhiều cô gái dường như quan niệm ăn mặc theo kiểu càng ít vải, càng “mát” thì càng đẹp. Vì vậy mới có cảnh nhiều cô mặc quần lưng trễ lòi cả mông, cả nội y ra ngoài, hoặc mặc áo lửng hở cả bụng, cả lưng nhưng lại cho rằng mình là “dân chơi sành điệu”...
Lại có nhiều người ra đường chỉ mặc quần sọt ngắn cũn cỡn, áo hai dây mỏng tanh, ngồi trên xe máy rong ruổi khắp nơi (trong khi với những bộ đồ như thế chỉ nên mặc trong nhà).
Trong giới nghệ sĩ, nhiều ca sĩ ăn mặc rất khó coi nhưng lại cho rằng đó là những trang phục “bắt mắt”, thu hút khán giả…
Từ những chuyện ăn mặc như trên, tôi nhận thấy: để thực hiện nếp sống văn minh đô thị thì TPHCM phải chấn chỉnh việc ăn mặc ở nơi công cộng sao cho phù hợp với thuần phong mỹ tục. Việc chọn thời trang của giới trẻ cần được giáo dục và có định hướng để hòa nhập nhưng không “hòa tan”.
Văn minh trong ăn mặc chính là thể hiện nét văn hóa, vì xã hội có bộ mặt đẹp hay xấu một phần thể hiện qua phong cách của mỗi người khi ra phố.
Trong lần sang Nhật thăm con, một hôm tôi mặc bộ pyjama định dắt cháu đi vòng vòng chơi thì con tôi nhắc phải thay đồ khác, vì không thể mặc đồ ngủ ra đường, dù chỉ ra trước sân nhà. Con tôi giải thích, dù ở trong nhà mình nhưng vẫn có nhiều người xung quanh đi qua nhìn thấy.
Vậy mà ở TP ta, hình ảnh những người mặc đồ ngủ, đồ bộ ra đường, xuất hiện ở nơi công cộng, trường học, nơi vui chơi… không ít. Thậm chí, có người cởi trần nghênh ngang chạy giữa đường nhưng không hề bị xử phạt về tội vi phạm thuần phong mỹ tục.
Mong rằng năm 2009, TP sẽ có biện pháp xử lý những trường hợp ăn mặc thiếu văn minh, lịch sự khi xuất hiện nơi công cộng.
Theo VŨ CHI-báo SGGP |